Posts

MẤY BÀI THƠ ĐỌC Ở NHÀ ANH DOÃN QUỐC SỸ

                               HOA DẠI   (Tâm sự một nhà thơ)   Tôi là loài hoa dại mọc bên đường tỏa sắc hương dịu lòng những ông bố  trên đường đến xưởng những bà mẹ  đi thăm ruộng  trở về   Tôi thêm nét vui tươi  cho cô gái quê xách làn đi chợ các cô cậu học trò mặt mày hớn hở cười với tôi mỗi buổi đến trường   Tôi đứng đây mở lòng đón gió bốn phương để thêm sắc thêm hương cho người đời thêm đẹp dạ   Bạn đừng tưởng đời tôi êm ả như mặt nước hồ tôi đã bao phen nghiêng ngả trước những trận gió to   Có lúc thân tôi xác xơ tả tơi từng cánh lá rụng phấn bay  lịm dần trong đêm lạnh nhưng nghĩ đến ngày mai  tôi gượng dậy mỉm cười   Tuy nhiên nếu lúc này bạn ngỏ ý mời tôi đến một ngôi nhà sang trọng dành cho tôi  chỗ ngồi ấm cúng có kẻ chăm lo trẩy lá tỉa cành tôi vẫn lắc đầu  nhìn dưới chân mình mảnh đất nhỏ  tôi vô cùng yêu mến   Tôi sống không phải để riêng ai âu yếm sắc hương này tôi muốn sẻ chia  ch